Chuyển tâm chuyển nhà

17 June 2007

The first day in Phu Quoc island == Buffet in the rain ~^o^~

Kết thúc 3 ngày ở Phú Quốc thật là nhanh. Thời gian ngắn thật, nhưng tôi đã nếm đủ mùi vị của rừng, biển, suối ... và cả nước mưa. Những điều PQ mang đến cho tôi đã vượt ngoài sự tưởng tượng của tôi. Tôi không ngờ vùng đảo PQ lại phong phú như vậy. Biển cũng có, sông cũng có, suối cũng có. Thật sai lầm khi tôi đã nghĩ rằng những ngày ở PQ chỉ là tắm biển, ăn nhà hàng, câu cá, đi tham quan một số nơi, shouvernir shop. Nếu chỉ có vậy thì chán lắm nhỉ.

The first day, tôi đã có một chuyến picnic ở giữa rừng với 1 con suối tuyệt đẹp. Đã lâu lắm rồi tôi mới được trèo đá, ngâm chân trong nước suối mát lạnh. Cảm giác thật thú vị! Nhảy từ hòn đá cao xuống hòn đá thấp quả thật là một cảm giác rất Yomost!!!! Hôm đó vừa tắm hơi bị nhiều đó nha. Đầu tiên là tắm mồ hôi, sau đó là tắm suối, vì lí do kĩ thuật trên trời nên sau đó tôi phải tắm cả nước mưa nưa chứ, về đến khách sạn thì tiếp tục xuống biển tắm, cuối cùng là phải tắm lại bằng nước ngọt là điều tất nhiên ùi. Hihihi. Ngày hôm đó, mọi thứ đều bị dính nước mưa, bánh mì, nước uống, chả, nem,... Nghĩ lại cái cảnh núp dưới khe đá ăn bánh mì mà vui ghê. Đứng gặm ổ bánh mì đã bị ướt nước mưa mà cứ khum người xuống để mà che cho ổ bánh mì không bị ướt thêm nữa thiệt là mỏi cái lưng. Ai cha cha, uống một ly rượu sim vào đúng là rất ấm bụng đó. Hôm đó, nướng cá lóc nữa đó, cá tươi hơi bị ngon đó nha, nướng 5 con mà chỉ ăn được có 1 con vì trời mưa mà, làm sao ăn được. Đúng là cá tươi có khác, thịt ngọt mà dai quá chừng, nhưng đành phải đem 4 con còn lại về nhà ăn thôi, làm sao ăn hết được. Trời mưa lớn lên rồi, phải về thôi. Con đường lội suối dường như đã khó đi hơn trước vì nước đã ngập hết những hòn đá nhỏ. Phải đi thật cẩn thận chứ không thì trượt chân mất thôi.Dù đã cố gắng nhưng mà...hichic, té bạch bạch mấy lần, thật là ê cả 2 cái M của tôi. He`he`, nhìn gia đình chú Lê Hoàn đi thiệt là cực, con đường dễ không đi, lại đi ra ngoài nước lội toàn là đá trơn. Hihix, may mà không có chuyện gì xảy ra. Sau một quãng đường lội suối, đi canô băng qua một cái hồ lớn, đi honda về khách sạn, cả đoàn đều đã đói meo cả rồi. Lạ một cái là tuy hôm nay leo trèo hơi bị nhiều, té cũng không ít mà sao mình không thấy mệt hay là nhức mỏi gì cả thế nhỉ. Phải đi lo vấn đề bao tử thôi, không thì căn bệnh đau bao tử của mình mà lại tái phát thì mất cuộc vui.

Cả đoàn chúng tôi nhận lời mời đến nhà một người quen dùng bữa tối. Và thế là, tèn ten ten, các món ăn bắt mắt lần lượt được dọn ra. Woa! món nào cũng ngon. Đến đây tôi được thưởng thức những món ăn có 1 không 2 do chính ông chủ sáng tạo nên: gỏi cá trích cuốn, lẩu vang sim, cơm ghẹ, cá gáy hấp và một món thịt tuy đơn giản nhưng có vị rất lạ được kết hợp giữa Đông và Tây. The taste is out of this world and that food looks splendid. I really impressed. Nhân đây giới thiệu luôn về ông chủ nhà chính là ông chủ của các loại rượu sim có nhãn hiệu là Vườn Táo rất nổi tiếng. Vừa ăn vừa nhâm nhi ly rượu vang sim cũng thú vị thật đó chứ, mặc dù hơi khó uống. Nhưng đã đi du lịch thì phải nếm các vị trong các món ăn thức uống của vùng đó, điều đó cũng giúp ta hiểu được một phần nào đó về phong tục tập quán của cư dân vùng đó.

Ngày đầu tiên tại Phú Quốc kết thúc vui vẻ như vậy đó. Cơn buồn ngủ đến thật nhanh chóng khi chúng tôi vừa về đến khách sạn. Còn gì sung sướng bằng việc đi ngủ để kết thúc một ngày nhỉ. Với lại mình cần phải ngủ sớm lấy sức mai còn đi chơi nữa chứ. Mọi điều thú vị đang chờ minh vào ngày mai. Hehhehehe. Nhiệt độ không khí lạnh nhưng cũng phải mở air conditioner, nếu không thì sẽ bị chết ngộp mất, không thể mở cửa vào buổi tối được, an toàn là trên hết mà.

Thôi ngủ đi nào....! Good night!

Happy birthday to AFát!!!!



Hu'hu', Hôm nay là một ngày quan trọng của AFát, không biết cậu ta có party không nhỉ. Tiếc quá, mình không có ở Nha Trang. Chị Thư đi về Nha Trang mà mình quên bén đi mất việc mua quà cho cậu ta rồi nhờ chị Thư đem ra ngòai đó giùm. Hắn muốn nhận quà thì fải cuốc xe đến nhà mình thôi chứ sao nữa. Hihihi.

Àh, mình phải cho cậu ta những lời chúc chứ nhỉ. Không biết chúc gì đây......

"Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birth...day! Happy birth...day! Happy birthday to you! Chúc mừng sinh nhật nha Nửa Người Nửa Vượn! Chúc AFát những điều tốt đẹp nhất nè, những điều may mắn nhất. Wishing you all the best things today, tomorrow and always..."

15 June 2007

Gia^'c mo* của to^i



Bước chân nhỏ bé âm thầm về đâu trong đêm vắng tanh
Ngón tay gầy héo khô lạnh đợi những yêu thương
Ước mơ được sống bên mẹ được trong vòng tay ấm êm
Với tiếng cười nói mẹ hiền
Hạnh phúc đơn sơ và em mơ
Mơ giấc mơ một gia đình yêu thương
Và em mơ, mơ giấc mơ cánh tay mẹ một lời ru sao thiết tha khao khát từng đêm
Những bước chân sao nhỏ nhoi đơn lạnh thầm bước trong đêm

Và tôi luôn mơ, mơ về một nơi xa xôi
Nơi bé thơ luôn xanh trong tiếng cười
Và tôi luôn mơ, mơ một ngày mai nắng lên
Nơi thế gian luôn ngập tràn yên bình
Và tôi luôn mơ, mơ về một nơi xa xôi
Nơi bé thơ luôn xanh trong tiếng cười
Và tôi luôn mơ, mơ một ngày mai nắng ấm
Nơi thế gian luôn ngập tràn tiếng hát trẻ thơ

Biết bao cậu bé chân trần về đâu trong đêm giá băng
Biết bao cậu bé âm thầm ngồi dưới mái hiên
Uớc mơ về những ngôi nhà trẻ em
Được vui sống trong cánh tay hạnh phúc cha mẹ tràn những tiếng cười
Và tôi mơ, mơ giấc mơ thế giới tràn yêu thương
Và tôi mơ, mơ giấc mơ luôn yên bình
Và trẻ em yên ấm trong lời ru tha thiết từng đêm
Ấm áp trong những mái ấm gia đình chỉ có thương yêu.

08 June 2007

Có bao giờ bạn nghĩ rằng bạn sẽ giúp một con người thoát khỏi tình trạng bất ổn không?

Tôi thì luôn tin điều đó. Vào những lúc cô đơn nhất, những lúc tuyệt vọng nhất, ai ai cũng cần có người quan tâm chia sẻ. Điều này thì ai cũng biết và đều nói được. Nhưng quan trọng là mình quan tâm người ta bằng cách nào là tốt nhất và có hiệu quả nhất?

Một nụ cười chứa đầy sự an ủi, quan tâm cùng với một nụ hôn ngọt ngào, một ánh mắt chia sẻ, một cái ôm yêu thương, và còn hơn thế nữa... sẽ tốt hơn bạn dành cho họ những lời khuyên nhủ. Bạn à! Những người có tâm trạng tuyệt vọng không cần những thứ đó đâu. Họ chỉ cần có người ở bên cạnh, họ mong bạn sẽ làm những hành động đầy ý nghĩa đầy sự quan tâm, chăm sóc, họ không cần những lời nói đâu. Họ không muốn nghe một điều gì cả, vì trong đầu họ lúc đó đầy nhưng suy nghĩ. Vậy thì bạn im lặng là tốt nhất, hãy làm người đó thấy bạn rất lo lắng cho bạn nhé. Và hãy hi vọng rằng họ sẽ thay đổi suy nghĩ. Bạn hãy trao nụ cười chứa tất cả những điều bạn muốn nói với họ. Tôi nói vậy có thể là quá mơ hồ đúng không? Nhưng tôi tin chắc rằng nếu bạn thực sự đồng cảm với người bạn yêu thương đang cần sự giúp đỡ thì bạn sẽ hiểu được tôi đang nói gì. Quan trọng là bạn phải hiểu và biết đối phương cần gì. Đừng làm những điều họ không muốn, nghĩ những gì họ nghĩ, làm những gì họ làm, họ sẽ cảm nhận được bạn luôn bên bạn. Và bạn phải luôn là chính bạn, đừng thấy đối phương quá tuyệt vọng và luôn chống đối những việc bạn giúp người đó mà nản lòng nhé! Đừng bi quan như vậy chứ. Bạn hãy tự an ủi mình rằng khi bạn thành công thì bạn sẽ nhận được một nụ hôn hoặc một cái ôm từ người đó, hoặc chỉ cần một nụ cười cảm ơn, và hơn thế nữa là bạn sẽ nhận được lòng yêu mến, tin tưởng từ người đó thì sao. Hihihi! Cứ lạc quan như vậy thì tốt quá nhỉ! Và bạn cần phải nhớ một điều vô cùng quan trọng la bạn phải biết mình đang làm gì. Bạn không được bỏ họ giữa chừng trong khi bạn đang giúp họ thoát khỏi tâm trạng tù túng. Bạn làm thế thì thật có lỗi với người đó. Có lẽ bạn sẽ chẳng tưởng tượng được rằng hoàn cảnh của người đó lúc bấy giờ sẽ càng tệ hơn trước. Họ sẽ hận bạn lắm đấy. Nếu bạn không muốn như vậy thì đừng làm gì có lỗi với người đó nhé! Tôi tin rằng bạn sẽ làm được mà!

Nếu bạn có thắc mắc điều gì về những điều tôi nói ở trên thì tại sao không liên lạc với tôi nhỉ? Tôi luôn sẵn sàng nghe những lời góp ý từ mọi người, vì tôi chỉ viết những gì tôi nghĩ mà thôi, chứ chẳng phải là dạy đời ai cả. Oh my God! Nếu có ai đó đọc xong bài này của tôi mà nghĩ vậy thì tôi chỉ biết cầu trời cho họ hiểu tôi hơn mà thôi chứ biết làm gì. Hihihi!

07 June 2007

The road to success

LONELY PLANET is the largest independent travel book company in the English-speaking world. It produces 600 travel guides as well as food guides, phrase books, maps, atlases and videos. Its head office is in Melbourne, Australia, and it has offices in London, Paris and California. For millions of independent travelers, Lonely Planet guides are "the bibles of adventure travel" and they never travel without them.

In 1972, Tony and Maureen Wheeler bought a mini-van for £100 and left England on a jouney to Australia. They travelled thought Europe, the Middle East and Asia. They lived very cheaply and didn't spend much money.

"Cheap, independent, adventure travel was a new idea at that time", Tony says, "and a lot of people were interested in our 11,000-mile journey. They asked us about the routes we followed, the places we went to, the things we saw and where we ate. At that time there weren't any books about budget travel so we decided to write one. We didn't have a typewriter so Maureen borrowed one from work. We worked on the book in the evenings and at weekends"

When they finished the book Tony took it to bookshops in Sydney. The buyer at on shop really liked the book and showed it to his girlfriend, who was a jounalist for the Sydney Morning Herald. She wrote an article about it. Then a TV channel invited Tony to appear in a programme. A lot of people were interested in the book and in independent travel. More and more shops began to sell the book. It was the start of the £30 million Lonely Planet publishing company.

So in love



Spring, summer, fall & winter dreams..
Those are shinning like a star.
They keep whispering,
" I'm so in love with you "

Spring, summer, fall & winter love..
It is breezing to my heart and it keeps telling
" I'll make you rainbow smile "
I remember when we were angels.
When we dreamed about us.
All my days were happy just like a snowy christmas
I wish I'd have them always..
Every step I make writes a story.
It is full of the heart feeling love of my life
and missing friends of my time.
we should have them all...

Spring, summer, fall & winter days.
We've been sharing all the hearts love
shings in my eyes love just won't fade away.
I remember when we were angels.
When we dreamed about us.
All my days were happy just like a snowy christmas
I wish I'd have them always..
Every step I make writes a story
It is full of the heart feeling love of my life
and missing friends of my time.
we should have them all..

If you'd all the way show me the world
where I will stay in love
All my days will be write just like a snowy chirstmas

You're just all I need...

My dreams and my friend



When I was a child, I very like painting and have a dream will become a landscape painter. But now, I'm 16 and think again my dream and resolve become an architect or interior designer. I want design my house of mannerism in the future. My house will lovely with a small gardent. I wishes have some flowers, trees, keep a Phu Quoc dog, rooster and chicks. I hope my dreams are come true. I'll do my best.

How do you thinks when you get up and hear a cock growing in the morning. Oh my God! How is that cock growing at the middle of the night??? (:P) And....I want to take an around the world cruise. Hihihi.

May be I have much ambition.!!!!!

I learning a lot from my friend. He's very good at learning. I very admire of him. He's older than me about 8 years old. He studying in Da Nang Polytechnic University, at Information Technology Faculty. His name's Tran Nam Thanh. He is as same as my brother. I receive encouragement from him. I very happy when I chatting with him. He often call me is "old fellow". Kekekeke. It's lovely, I like him call me by that name. I hope our friendship last and never die.