Chuyển tâm chuyển nhà

05 November 2008

Chị em đi lấy chồng...

Em là một người mới vào TS hơn 2 năm nên có thể tình cảm của em đối với chị sẽ ko sâu bằng chị Pô, chị Thiện, Chi... 2 năm tuy ngắn nhưng chị để lại cho em nhiều cảm xúc và ấn tượng, ban đầu là em rất sợ chị, sau đó là một chút dè dặt mặc dù ko còn sợ chị như trước, thêm một chút nữa là ngưỡng mộ. Và giờ đây, em đã thực sự xem chị như một người chị giá trong nhà, một người chị đáng để em yêu quí, kính trọng, và ngưỡng mộ. Em đã được Tịnh tâm cùng chị, được chị nhận Lời hứa trong buổi lễ Tuyên hứa, được chị cho những lời khuyên trong cuộc sống và Hướng Đạo. Em đã làm việc trực tiếp với chị hơn 1 năm từ ngày lên phụ tá, và cũng đã dự một kì trại với chị, cùng nấu ăn, nhóm lửa, làm thủ công trại. Mỗi kì trại đi qua là một kỉ niệm lớn. Từ bây giờ, chắc chị em mình ko có dịp nhóm lửa chung nữa rồi...

Chị đã trưởng thành. Chị đi lấy chồng, ko fải là chị đi xa tụi em luôn, ko fải là tụi em ko được gặp chị nữa, nhưng đứa nào cũng có một chút nỗi niềm riêng. Vào đêm hôm qua, nhìn chị và anh rể đẹp đôi, đám cưới long trọng, em thực sự hãnh diện vì mình có một người chị xinh đẹp, giỏi giang và gương mẫu nữa. Nếu em nói rằng em muốn được thành công trong đường đời, thành công trong con đường Hướng Đạo như chị, có lẽ em ko tự tin đâu. Nhưng em hứa với chị, em sẽ sống với một tư cách xứng đáng là một Hướng Đạo sinh như chị đã từng dạy em, đó sẽ là nền tảng để giúp em được như chị.

Và lời cuối cùng, em muốn chúc chị và anh rể thiệt là hạnh phúc, luôn luôn mạnh khỏe, thành công trong cuộc sống và trong gia đình nhỏ của mình nữa. Chị hãy tin tưởng ở mấy đứa tụi em nhé, tụi em sẽ cố gắng ko làm chị thất vọng đâu...!

02 October 2008

Im lặng là vàng



Nhiều khi ko biết là cái việc "cãi lại" có fải là tốt hay ko? Dĩ nhiên trường hợp này đối với người lớn tuổi thì sure là sai rồi, nhưng mà ko cãi lại thì tức lắm khi mọi người ko hiểu mình và họ hoàn toàn sai lầm khi nghĩ mình như vậy, nhất là người trong gia đình. Mình chỉ muốn nói sự thật, nói hết ra cho nó nhẹ người, nhưng mà...lại bị cho là vô lễ. Im lặng là vàng chăng?

Haizzz...riết rồi ko thiết nói nữa, ai nói gì mặc họ, mình thì cứ như hòn đá. Khi đi ra đường cũng cứ thế mà im hơi lặng tiếng, và mình cảm thấy thật nhục và ko biết tự trọng bản thân. Nhiều khi muốn cạy miệng ra nói nhưng sao khó quá. Sống với gia đình, càng ngày càng xa cách, quả thật là vậy.

Trời ơi! Tôi chỉ muốn nói ra tiếng nói của mình, ko muốn cứ fải nghe theo người lớn một cách miễn cưỡng và ko hiểu mình đang làm gì nữa. Tại sao người lớn cứ nghĩ rằng con nít chỉ biết cãi lại ba mẹ, anh chị. Ko lẽ họ chưa từng là con nít.

Nhiều khi thấy mấy đứa bạn nó thân thiết với ba mẹ, nó muốn nói gì thì nó nói (dĩ nhiên là ko có thái đô hỗn láo) chứ ko fải khép nép như mình (uốn lưỡi chục lần before say something)Thấy thế mà thèm! Và thế là... ta đây sẽ thề rằng sau này có con sẽ cố gắng hiểu con cái hơn thế hệ đi trước, sẽ cố gắng ko để con mình giống như mình bây giờ...khổ lắm...

Nhưng cuối cùng vẫn chưa đưa ra được kết luận là nên hay ko nên "cãi"

22 August 2008

Mother and me!



02 August 2008

Buo^`n o*i la sa^`u.........

Haizzz.....! Mấy ngày ko có Internet mà sao đời nó sầu zữ zậy ta? Buồn ơi là sầu!
Trời mưa, sấm chớp ầm ầm...điếc cả tai, ngoài đường ngập nước, rác rưởi cứ thế mà bơi với lội giữa đường...KINH! Vì thế mà cái đường dây internet nhà iem nó mới có vấn đề đấy các bác ạh! Khổ thân! Cái Icon network thì cứ thế mà nhấp nháy sáng, lại thêm cái status "Local Area Connection", vậy mà ko connect vào được cái gì sấc...No website! No Yahoo! No Patalk! .... Nothing! Poor me! Mất cả buổi soạn bài để tối hold class, vậy mà giờ lại thế này....Người cứ thế mà giãy đành đạch đành đạch đấy các bác ạh! Tức chịu ko nổi...mấy bữa nay thấy có lỗi với mọi người trong lớp hơi bị nhiều, nào là hold class trễ vì lí do đột xuất, hôm thì ko kịp bài,....bữa nay thì "cúp" hold class mấy ngày nữa..! Sầu ơi là buồn!

25 July 2008

The day you walked away...



I use to lay on your chest and listen to your heart beat.
You would always say,
"It's beating for you."
Just about every day.
Then you told your first lie,
I forgave you but never will I forget.
And I prayed each night you'd never lie again,
That was my one and only wish.
It didn't come true,
Because you told many more.
You'd say your sorry,
Tell me you loved me then walk out the door.
And I remember the first time,
You slapped me across the face.
I then looked up at you,
With such disgrace.
I tried to walk away,
But you pulled my hair.
Then you pushed me,
I fell to the ground but you didn't care.
I gazed up at you,
With tears in my eyes.
As you said,
"I don't care how hard you cry."
You walked away, as I sat there wondering,
What it was that I did wrong.
But I loved you so much,
And for that I had to stay strong.
Weeks pass, along with lonely nights,
My love never died for you.
Even though the bruises got worse,
And my heart split in two.
Some of my friends asked me,
Why haven't I called.
I simply relplied,
"He's never there to catch me as I fall."
So I told you one night,
"I want the bruises to fade."
You just responded,
"Tell anyone about this, and you won't live to see another day."
I didn't keep your secret, so you hit me again,
I screamed, "Leave me alone!"
But you just said,
"Don't raise your voice to me in that tone."
I didn't want to hear,
Anything you had to say.
So I ran for the door,
And this time, you let me walk away.
I waited by the fone,
For it to ring and it be you,
Just to tell you,
How I hate who you turned into.
But it's been three years,
And we haven't spoke since that day.
The day that I,
Walked away.
This is a true story. it was of my first love. it was hard for me to even write this, but i did. i had to let these feelings out somehow. please tell me what you think..

21 July 2008

Sau kì trại...tui ko đi!



Đi trại về nhìn ai cũng thương tích đầy mình, đặc biệt là Phương ù và con Chi khùng. Hiiiii... Nhưng mà cũng mừng cho tụi nó, tụi nó đã là con của thú rừng rồi. Vừa mới đến Tao Đàn, mọi người đã hát chào mừng tui, con Phương chạy ra ôm tui, làm tui hết hồn, tui định ôm nó trước, chúc mừng nó với lại....nhớ nó quá Con Hạ hỏi: "Hai bà yêu nhau hả?" Thiệt tình...nó mà là con trai, tui cung yêu nó luôn...kakakka khỏi bàn cãi gì sấc. Hahâhha...ko được đi trại, nhưng mà gặp mọi người, nghe mọi người kể cũng đủ thấy zui rồi....chỉ là chưa nếm thực tế thôi...kakakka Đôi khi niềm vui đơn giản lắm...vui vì mọi người luôn nhớ đến mình, vui vì gặp mấy chị và sấp nhỏ, vui vì mọi người cũng vui khi gặp mình, hát chào mình rôm rả, vui vì được mọi người chia sẻ những chuyện trên trại, vui vì 2 đứa bạn của mình đã có cái tên mới thật dễ thương và phần nào chứng tỏ được họ là ai.........Vui, vui lắm, vui ko thể nói hết được......

Chúc mừng Trường Sơn đã về đến thành phố an toàn...Chúc mừng Gấu Trúc Tận Tâm và Hải Âu Nhanh Trí!.......I love all.....my sisters, my younger sisters, my friends................

.................................maiph...................................

14 July 2008

Điều luật thứ nhất

Tiếp tục cái vấn đề không đươc đi trại cho đến khi thi ĐH xong nhe'! Lý do không được đi trại là thế này...Hôm bữa sau khi đi trại Cù Lao zìa, có bà chị ở ngoài NT zô chơi, vì ham zui mà quên mất đi học thêm, tía về nhà thấy ko đi học mà ngồi online nên complain 1 trận tơi tả cùng với 1 quyết định "ko được đi trại cho đên khi thi ĐH xong"....Oh man...từ đây đến đó là ít nhất 3 kì trại nữa...Poor me! Ừh thì mình có lỗi, nên chấp nhận vậy, trước giờ cũng ko có thói quen phản ứng lại trước những lời trách mắng nên cho qua...chỉ cần biết mình có lỗi và phải chịu phạt. Do mình cả mà...

Vậy mà ông trời ác với mình thiệt, hôm qua Trưởng Đ có hỏi thăm lí do vì sao ko đi trại..Thiệt là cái tình! Trưởng khuyên mình nên nói thẳng thắn với tía trong chuyện này, cha con ko thể cứ mãi sống như thế này được, tía ko đến với mình thì mình fải đến với tía...Trưởng chỉ cần mình nói lí do vì sao mình nghỉ học và tỏ thái độ biết lỗi. Còn chuyện tía có thay đổi quyết định hay ko thì nó ko quan trọng, mình biết ý của Trưởng "con người sống phải thẳng thắn, nhất là người 1 nhà, và phải bày tỏ y kiến của mình 1 cách đúng đắn". Trưởng đưa tay ra, muốn mình nghéo tay hứa rằng sẽ nói chuyện với tía...Mình bảo rằng mình ko thể hứa vì mình làm ko được. Nhưng Trưởng bảo rằng Trưởng biết mình sẽ làm được nếu đã hứa, dù sao mình cũng là HĐS, điều luật thứ nhất "HĐS trọng danh dự, ai cũng có thể tin lời HĐS" ....Mình thề là nếu mình chỉ là 1 người bình thường, ko cần là HDS, thì khi đã hứa thì nhất định sẽ làm, ko chắc chắn sẽ ko hứa. Ôi không! Thiệt tình mình ko muốn hứa hẹn điều gì vì mình biết mình làm ko được. Nhưng....lần này đánh liều...."mình ko làm được, nhưng lại lấy lời hứa để ép mình làm, vì dù sao lời hứa này cũng có lợi cho mình trong việc đi trại và cả việc cha con hiểu nhau hơn".... Giờ ra thế này đây...càng ngày càng mất tự tin ... và chấp nhận mình là kẻ thất hứa. Đối với mình tự nhận thấy rằng, bất cứ khó khăn nào, mình cũng có thể vượt qua, nhưng việc bày tỏ quan điểm và ý kiến của mình với tía sao mà khó khăn gấp vạn lần... Tía có đầu óc suy luận quá hoàn hảo của 1 nhà báo, mình ko tự tin...Muốn xin lỗi ư? Dễ lắm, chỉ cần mình hiểu được mình sai cái gì, biết mình sẽ ko tái phạm nữa....và nói ra lời xin lỗi với đối phương...Nói thì dễ, làm thì khó, mình ko thể mở lời được với tía...

Mình thực sự rất bối rối...bối rối hoàn toàn, chẳng biết nên làm gì đây...Đâu có chết gì khi bày tỏ ý kiến với tía đâu chứ...Mình cảm thấy mình nhu nhược quá, thật hổ thẹn chính bản thân mình...