Chuyển tâm chuyển nhà

07 March 2009

Nhớ lớp... nhớ thầy... nhớ cô



Chắc người ta ko nghĩ tôi vẫn còn rất nhớ họ. Nhớ nhiều lắm...nhớ cả cách người ta gọi thân thương tôi là Vết...cô giáo Vết.

Không biết chuyện học tập của Andy677 thế nào rồi nhỉ...Him còn nợ bài mình, hư nhất lớp, đú đỡn nhất lớp, bị quì vỏ sầu riêng nhiều nhất lớp....và bị Vết đuổi xuống nhiều nhất :D Mỗi lần him gặp mình đều xin trả bài lại, nhưng lần nào cũng bị...complain :D Học chậm nhưng được cái là chăm :) Good!

Rồi còn Kidy, Miniiuiu, Polo, Hue, Violet, Cua,.....Không biết có còn học đều ko nhỉ? Mình nhớ baby voice của Kidy biết chừng nào, giọng ca sexy của Mini :tunes: ---> lớp phó văn thể mĩ, Polo chăm chỉ lại ít nói (Y)---> lớp phó học tập đó, Cua lại rất năng động, nói nhiều đôi lúc trở nên xí xọn quá đáng, nhưng có khi lại rất chững chạc ---> người ta là lớp trưởng mà (Y)... Còn nhiều nữa...nhiều lắm những người đã từng cùng mình thức đêm thức khuya để bị mình hành hạ...hehehe

Nhớ nhất là Kat đó nha Kat...Kat iu iu của lòng Vết...bà già xí xọn của lòng Vết..=)) Học giỏi nhưng lười, mang bệnh nói nhiều, hay gây rối ---> Vết pó tay, ko trị đc her. Lâu lâu đồng tâm hiệp lực cùng tên Bill phá rối mình. Đáng ghét! >"< Nhắc đến Bill mới nhớ... còn nợ mình nhiều lắm :D Ko bao giờ quên đc tên này. Bạn Bill của chúng ta học giỏi nhất lớp đó nha, rất nghe lời cô, lâu lâu khùng lên nhảm lắm, Vết chịu ko nổi ............lolssssssssssslolzzzzzzzzzzzz :X:X:X:X:X

Mỗi người đều để lại 1 ấn tượng riêng trong lòng Vết ... ko tốt thì cũng xấu :D Chỉ có lão AnhDuy và mụ Hathevu....Vết ghét nhất :D...chẳng bao giờ học hành đàng hoàng....cứ vào lớp là quấy động...rồi lại flirting... Zậy đó!

Và mình còn nhớ Cô7, thầy Mag, cô DieuNhac, cô bathim7, thầy Good1, thầy Tan, thầy khongsao... là những người luôn giúp đỡ mình để improve myself and my skills....Cô7 vui tính nhưng rất "ác độc" với học sinh...lâu lâu dạy cả tiếng Irak, thầy Mag và thầy Khongsao là những người giỏi chuyên môn và rất tận tình. Và dĩ nhiên là ko thể quên được cô DieuNhac và bathim7 với chất giọng dịu dàng cũng với phương pháp giảng dạy tuyệt nhất :) Thầy Good1 thì luôn cho bài tập về Biology rất khó...cuối tiết học lại có câu đố nữa...so excited!.! Mình nhiều lần học trễ giờ của thầy :( nhưng mình thích voice của thầy nhất...cái giọng lúc nào cũng như đang buồn ngủ nhưng lại dễ thương :)....... Và một người thầy nữa....luôn cho những topic "quái đản". Nhưng cũng nhờ đó mà mình tiến bộ được speaking skill.....tks thầy! Tks all! You'r my best teachers! Always in my heart! And......I'll try my best to become a good teachers like you! :) :X :) :X :) :X

Còn mấy tháng nữa thôi...mình sẽ được gặp lại họ.... Và sẽ ko làm họ thất vọng đâu...Vết mà! :D Càng nhớ thì càng fải cố gắng...nhớ lại bài giảng của thầy cô. Cũng ko được quên những lỗi của các bạn vấp fải. Hold class cực thiệt nhưng rất thú vị, còn có lợi nữa...help người ta cũng là cách để mình tự học mà. Cố lên nhé mọi người! YoYoYoYo (L)(K)(L)(K)

o0o Vet Chan Tran o0o

21 February 2009

Con muốn được ôm...!



Mỗi lần thấy 1 đứa bé khóc trong vòng tay âu yếm của ba nó, sao tôi lại có cảm giác ghen tỵ. Chắc đứa bé đó hạnh phúc lắm. Đã có lần tôi trông thấy 1 cô gái đang có chuyện buồn và ba cô ta đã ôm cô ấy vào lòng, tôi đã bật khóc, nước mắt ròng ròng. Đúng là tôi đã ghen tỵ. Tôi luôn tưởng tượng không biết ba mình cũng ôm mình như thế thì sẽ thế nào nhỉ. Một cảm giác ấm áp vây quanh mình, hạnh phúc và bình yên. Cứ tưởng tượng như thế thôi, tưởng tượng là được rồi, chứ chẳng cần thành hiện thực đâu vì sẽ chẳng bao giờ được như vậy. Tôi biết thế mà...

Tôi rất muốn ôm ba, ôm những người trong gia đình, từ trước đến nay tôi chưa ôm ai bao giờ mà cũng chẳng được ai ôm. Tôi chưa bao giờ ôm mẹ và vĩnh viễn là không. Tôi hối tiếc vì điều đó, tôi không muốn tôi phải tiếc nhiều lần nữa khi những người thân trong gia đình dần dần cách xa nhau hơn. Nhưng biết phải làm sao khi tôi không đủ dũng cảm để làm việc đó. Có 1 ngày nào đó, cảm xúc trong tôi trào dâng và tôi sẽ ôm 1 ai đó trong gia đình àh? Có thể vậy không? Có thể lắm chứ, đã có lần tôi thử ôm chị tôi xem sao, nhưng....thật thất vọng...Sao chị tôi có thể lấy tay gạc tôi ra, chị ấy từ chối cái ôm của đứa em gái. Tôi thất vọng và biết sẽ chẳng bao giờ làm như vậy nữa. Ai sẽ chấp nhận tôi?

Vào cái đêm mẹ tôi ra đi, ngay cả chạm vào người mẹ thôi cũng không được huống chi là tôi ôm mẹ lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng chứ. Đành vậy thôi, như vậy mẹ sẽ không vướng bận gì nữa mà thanh thản ra đi. Thầm mong ở đâu đó mẹ vẫn luôn dang đôi tay rộng mở để đón tôi vào lòng, thầm mong Người sẽ ở cạnh tôi mỗi khi tôi khóc như lúc này đây. Và như thế tôi đã xa mẹ. Tôi có nên hối tiếc không khi đã không dám gạt bỏ ý nghĩ rằng “Mình ôm mẹ thì mẹ sẽ đau lòng lắm” để 1 lần có cái hành động vòng cánh tay vào người mẹ, áp sát ngực vào người mẹ, tựa đầu lên vai mẹ. Cho dù người mẹ đã lạnh đi, thể xác mẹ không còn chút cảm giác gì nữa nhưng tôi nghĩ rằng mẹ biết tôi đang ôm mẹ, mẹ sẽ biết tôi đang cố gắng truyền hơi ấm sang mẹ, truyền 1 chút sự sống để mẹ tỉnh dậy. Biết đâu sẽ giống như câu chuyện cổ tích “Công chúa ngủ trong rừng” mà tôi đã đọc thì sao. Tôi thật hèn nhát, tôi không dám gạt bỏ ý nghĩ đó và mẹ đã ra đi trong sự luyến tiếc của đứa con gái như tôi.

Liệu rằng sẽ có một ngày khoảng cách giữa tôi và ba sẽ bị cắt ngắn bởi 1 cái ôm hay chỉ là khoác tay thôi không? Tôi không dám đứng gần ba, ngồi cạnh ba, nhìn vào khuôn mặt của ba, tôi không có cảm giác an toàn khi ở cạnh ba, đầu óc tôi nghĩ vớ vẩn. Ánh mắt đó, tôi không dám nhìn vào, tại sao ba không nhìn tôi với ánh mắt hiền 1 chút, tại sao cứ làm cho tôi có cảm giác như mình vừa phạm sai lầm gì đó mặc dù không có. Tại sao mỗi lần la tôi, ba lại chỉ tay vào mặt tôi, tại sao lại là những cái tát tưởng như khuôn mặt mình không còn nữa? Tại sao và tại sao? Trong tôi có hàng ngàn câu hỏi “Tại sao?” mà chẳng bao giờ có người trả lời.

Cho đến khi nào tôi có thể làm như vậy được? Hay là niềm khao khát này vẫn chỉ nằm trong lòng mà thôi...?

02 February 2009

Kẻ không phải là phụ nữ



Nếu tính theo âm lịch thì bây giờ tớ đã 18 rồi....chà chà...18 rồi cơ đấy...Trong 18 năm, tớ đã quen biết nhiều người là đàn ông, trong đó có bố tớ...là người đàn ông nhất trong những người đàn ông tớ biết. Tiếc là tớ ko có anh trai...nếu không thì trong danh mục những thần tượng của tớ sẽ không chỉ có bố và Mr. Obama.

Mr.Obama là thần tượng của tớ... tớ thần tượng cách nói chuyện, cách phát biểu, cả bài diễn văn hay ơi là hay của ông ấy, một người tài giỏi và có bản lĩnh. Còn bố tớ àh, ko giỏi bằng Mr. Obama đâu, nhưng bố là bố tuyệt nhất. Mr. Obama là tổng thống US, bố là Hoàng A Mã của cả nhà mình.

Thật ra, mục đích của entry này ko fải là ca ngợi thần tượng, nãy giờ chỉ là đệm thôi, giờ mới vào vấn đề chính nè.....

Gần đây, những biến chuyển trong gia đình, làm tớ thay đổi quan niệm về tình yêu, về gia đình, và cả về đàn ông. Bi giờ đi đâu cũng nghe chuyện bạo lực gia đình... Nổi da gà... Càng ngày đàn ông càng mất giá trị của họ là sao thế nhỉ...? Tớ tự hỏi ko biết có fải đàn ông luôn đi kèm với bạo lực.....Tại sao có ông chồng lại cầm dao rượt vợ, nắm tóc đập đầu vợ mình vào tường, giở những trò bỉ ổi khi không còn yêu vợ nữa.... Ôi chao...con người chúng ta đâu phải có cái đầu to hơn thú vật có nghĩa là thông minh hơn, sống nghĩa tình hơn đâu chứ.

[con người + bạo lực = đàn ông]
Sao thấy khinh quá.... thấy hận quá....người đàn ông đó....
.......lặng im.......
Những cuộc cãi vả
Những trận đánh đập, giày xéo
.......trốn tránh.......
Chỉ mong mọi chuyện qua nhanh, gia đình ta sẽ vui trở lại
Hãy đi đi, cút ra khỏi gia đình tao
Tao hận mày
.........

01 January 2009

Ôi! Bạn của tôi!



Lời đầu tiên của năm mới..hôm nay là 1/1 là ngày bước sang 1 năm mới...và cũng là ngày sis Kat thêm 1 tuổi. Em chúc Kat mọi điều tốt lành, hạnh phúc và bình yên nhé!

Năm mới, bà con ai cũng viết entry tất niên, mình cũng thế...
Mấy bữa nay ngủ ko được
Vì cứ nghĩ đến 1 người bạn vừa qua đời
Mặc dù mình và bạn ấy chỉ học chung 1 năm
Sau này cũng ít gặp lại
Nhưng sao mình cứ nghĩ đến bạn ấy thế nhỉ?
Mình thực sự bối rối ko biết fải làm gì khi cứ nằm xuống là lại nghĩ về bạn ấy
Đêm đầu tiên thấp thỏm ko biết người ta đã tìm được xác bạn hay chưa
Những đêm sau này mình thấy bạn trong giấc ngủ
Mình thấy bạn giơ tay xin cứu giữa nước biển mênh mông
Mình thấy bạn đang trôi chìm theo dòng nước cuốn
Mình thấy cơ thể tái xanh vì lạnh của bạn
Mình thấy khuôn mặt bạn khắc khổ nhưng luôn vui tươi
.......................
Và trong giấc mơ của mình có 1 anh hùng dũng cảm
Bạn đã cứu được ông cụ đó rồi đấy
Mình mong bạn sống tốt nơi suối vàng
Và hãy phù hộ cho người mẹ đáng kính thêm nghị lực và sức khỏe để sống
Bạn hiền của mình ạh!

30 November 2008

Co7 Phong_News



Cô 7 yêu dấu của con, cô7 thật là đẹp chai và phong độ ở tuổi U50. Wow....cô7 thật là chai chẻ, thiệt là dẻo dai và dai dẳng. Con yêu cô7 nhiều, nhưng đôi lúc ghét cô7 lắm, con căm thù cô7 vì cô7 cho con "zero" điểm nhiều lần ở phần "translate", con làm bài sai là cô7 đuổi con xuống sàn diễn lập tức, và rồi cô7 và con đều "tức tấu"....lolzzzzzzzzzzz

Cô7 có nhiều nhược điểm lắm, nhưng con vẫn thương cô7, ví dụ như cô7 dai quá, lúc nào nói chuẩn bị đi làm, chuẩn bị out, chuẩn bi "drop mic" thì chắc cũng cả tiếng sau mới thấy cô7 chịu tha cho tụi con, mới chịu đi....kkkkkkkk, còn nữa nha....cô7 lúc nào cũng tra tấn tụi con bằng giọng hát "thánh thót" mà vô cùng "du dương"....con mới nghe đồn là cô7 có hát cải lương nữa....con vẫn chưa tưởng tượng ra được mọi người lúc đó đuổi cô7 xuống sàn diễn khó khăn đến mức nào....thế nhưng cô7 vẫn daiiiiiiiiiiiiiiiiii.....

Túm lại, hôm nay con kể tội cô7 hơi nhiều, nhưng quan trọng nhứt là con đã được chiêm ngưỡng "dung nham" của cô7......Cám ơn cô7 đã là người thầy dạy English cho con thiệt là tận tâm...Cô7 của nòng con....

------o0o------

P.S: Cô7 is the vietnamese man in picture......he is so manly...

07 November 2008

Trưởng Cung Gĩu Nguyên vừa qua đời...



Một ngày Nha Trang mưa bão, Sài Gòn trời âm u...Sáng thức dậy và nghe tin Trưởng Cung Gĩu Nguyên vừa qua đời lúc 3g15 sáng ngày 10 tháng 10 năm Mậu Tý (7/11/2008). Một người mà tôi chưa bao giờ được gặp và nói chuyện, nhưng ít nhiều đã nghe người cha thân sinh tôi kể về Trưởng, và trong lòng cũng có sự cảm phục và ngưỡng mộ.

Trưởng Cung Gĩu Nguyên là một trong những người khởi xướng phong trào Hướng Đạo ở thành phố nhỏ Nha Trang, Trưởng đã có nhiều thành công trong phong trào và là người đầu tiên, có lẽ là Trưởng duy nhất ở Việt Nam được Hội đồng Hướng Đạo Thế Giới mời đi huấn luyện trong trại trường Gilwell.

Trưởng đã sống thật xứng đáng là một Hướng Đạo Sinh. Khi ông sống, mọi người đều yêu quí, và khi ông mất đi, lắm người phải hối tiếc và đau buồn. Đó là một mất mát lớn cho xã hội, cho phong trào Hướng Đạo Việt Nam. Và tôi nhận thấy rằng, một con người sống thì cũng có cái chết, quan trọng là chúng ta sống như thế nào, sống có ích hay vô dụng, mọi người tôn trọng hay khinh rẻ mình...Thật sự Trưởng là một tấm gương lớn cho tất cả anh em chúng ta noi theo và học tập.

Những lời chia buồn của tôi tuy không được trang trọng để xứng với một vị Trưởng, nhưng đó là một phần tấm lòng của tôi, và qua đây cũng là một cách để thông báo cho toàn thể anh chị em Hướng Đạo Sinh cùng chia buồn cho Trưởng.

Anh em Hướng Đạo Sinh đồng kính viếng và tiễn đưa Trưởng Cung Gĩu Nguyên về nơi an nghỉ cuối cùng...